Thứ Hai, 20 tháng 8, 2018

Chuyện tình buồn

Hôm nay cuối tuần, háo hức qua ruớt em. Chờ gần một tiếng đồng hồ dưới trời trưa nắng, bong thấy em ra về cùng một thằng con trai nói cười vui vẽ.
Không hiễu sao, tôi bỗng giận lên. thường ngày tôi rất binh tĩnh.
Không thê nào kiềm chế được, vã lại trong lòng còn đang tồng động chuyện không vui cũ. (Cái vùng nàng nói ko về đam dỗ gia dinh).
Thế là ca ngay hom đó không thê nao vui duoc, Chỡ em về đến nhà, rồi một đống cho tới chiều rùi về.
Tôi nghĩ em không bao giờ hiêu tâm tư cũa tôi.
Ai dè bi giân ngược lai, bão rằng tuần sau đừng rước nữa chứ.
Thế môt ngày cuối tuần rớm đợm nỗi buồn.

Tôi nhớ em nói môt câu "anh chi biet nghĩ cho mình", làm tôi giận hơn.
Thế còn em thì sao nhĩ, không biet em có nghĩ đến cãm giác cũa anh không.
Khi em giận, em đuôi anh như đuỗi tà.
Chưa một một lần nào em lam cho anh vui thật sự.
Chưa một lần em xin về nhà anh chơi một cách tự đọng, lúc nào anh cũng van xin , này nĩ,
Ngay cã đám dỗ còn khong chiu ve, em có nghi đến cam giác cua anh không.
Cái cãnh, phãi đói chọi với biết bao câu hõi, ........từ gia đình......

Trước giờ, em có bao giờ bương chãi, toàn sống trong vòng tay gia đình, nên tiếng nói cũa em, không hề có trọng lượng.
Anh ghét nhất cái cãnh xin xõ.
Đã bốn năm đại học tôi đa bị sai khiến đũ điều, làm nhưng chuyên mình không thích, đành chịu đựng một mình.
Không ngờ khi có ban gái, lại phãi chiu thêm cãnh "phãi là sao cho hai bên gia đinh duoc êm ấm".
Phãi hứng chiu những lới chi trich, phê bình. Rồi bãn thân mình bi dáh giá này nọ.
Tôi sỡ em buồn, nên tôi không nói. Nhưng em ko bao giờ hiễu , tôi nghĩ em se không bao giờ hiễu....


Thứ Tư, 14 tháng 12, 2016

LÀM GÌ ĐÂY

Ngày 14-12-2016, lâu lắm rồi mới kiểm điểm bản thân.
Hôm nay, đọc quyền sách "Cafe cùng Tonny", có câu hỏi "Mission Life" của mình là gì? Thật sự không trả lời được.
Vẫn đang lẫn quẩn cuộc sống cơm áo gạo tiền, chuyện gia đình, vợ con.
Vấn đề vẫn chưa được giải quyết, gia đình tôi vẫn chưa sum họp. Vấn đề do dâu, do đâu.
Có lẽ do tôi chăng, hay do tôi quá suy nghĩ...
Tôi lo ba má buồn khi đi lên tp làm, tôi lo vợ con buồn khi làm ở xa. Họ không hề nghĩ cho tôi, 1 sự cảm thông.
Tôi đang bị vướng......

Trước mắt không biết "Mission Life" của mình là gì.
Thôi nhưng cứ giải quyết vấn đề trước mắt: kiếm thất nhiều tiền.

Nhiều là bao nhiêu ta: 100M/ năm (sau chi phi).

Mỗi quý là 25M, mỗi tháng là kiếm thêm 8M. Vậy làm gì kiếm thêm 8M?
Bóc vác, bán nước mía, bán đồ lề đường, gõ phím dạo, ....

Thôi mai nghĩ?

Thứ Tư, 16 tháng 4, 2014

MỆT NHOÀI

Ngày 16 tháng 04 năm 2014, 22 giờ 15 phút..viết vài dòng tôi.

Hôm nay, công việc đến tấp nập quá, nhiều vấn đề quá, ...nên không tập trung giải quyết cái nào cho ra hồn...lỡ cỡ. Nào là quản lý user, bảo hành máy tính, mua máy tính dùm, đang ký mua thiêt bi mới, hư máy, treo máy, báo cáo,.....
Kết thúc ngày, cái đầu tưng tưng, chả mấy zui, ....cứ đơ đơ...
---------------------------------------------------------------------
Đi cà fe 1 mình cho bớt tress, ròi về nhà, ăn tắm, nằm chèo weo.
Điện vơ con thì không được.
-------------------------------------------------------------------------
Tuy tính tình mình hay vui vẻ, wan tâm mọi  người chút chút.........nhưng cũng cần sự wan tâm để làm dịu đi những áp lực tào lao.

------------------------------------------------------------------------------
Nằm mà suy nghĩ kỹ, đúng là cô đơn thiệt....có lẽ đây là hậu quả.
-------------------------------------------------------------------------------

^^: ngủ dùm cái...đừng nghĩ vu vơ ..rùi mai là vui trở lại à.
:(    tao đang vô định, khó ngủ wa sao giờ.
^^  không muốn ngủ à, hay chơi điện tử trò mày thích đó.
:(    Không , không thích nữa, chán rồi.
^^:  chứ muốn j
:(    không muốn j cả
^^   đi chết đi
:(     ngu à, tư nhiên đi chết.
^^   ê..năm đếm cừu đi
:(     dẹp.
^^  xem fim ma
:(   gê lắm, khong dám xem 1 mình
^^  làm sao để mày zui
:(    chờ chút, nghĩ xem. Mai khao tao ăn cái free là được.
^^  điên à, tao như mày, free cũng tiền của mình chứ đâu. Bị mát à
:(    zậy mai tìm cách dụ ai đó khao tao đi, mày zui tánh mà, dụ dễ lắm.
^^   ờ, được được....cứ để đó cho anh.
:(    để rồi xem, mai mà trả tiền là no đòn nha ku.
^^   Cứ để đó cho anh.

Zui rồi, :( --> ^^   

Thứ Sáu, 21 tháng 3, 2014

TAN MỘNG

Ngày 21 tháng 03 năm 2014, 10h46' tôi viết: tâm tư này.
Hôm này đi làm khá mệt, đi làm về tắm , ăn cơm,rối bay vào phòng như thường lệ. Biết hôm nay vợ đi học, nên gọi muộn muộn tý.

Có lẽ vì xa nhau, nên tình cảm thể hiện không hết được...nhưng câu hỏi thăm chóng vánh...tôi biết em biết điều đó.
Rồi cuộc trò chuyên đưa đẩy chúng tôi vào vấn đề chính, cái vấn đề mà tôi hằng mong ước: khi nào em về với anh cùng máy nhà.

Không, em không thích anh, anh chỉ lo cho bản thân mình, anh còn không nuôi nổi bản thân anh....cho dù có việc làm em cũng về....về đó..anh cũng đi làm tói khuy mới về.

Lòng nghẹn ngào, nước mắt tôi tràn ra lúc nào cũng ko hay....nghĩ mà chạnh lòng.
 Tôi chỉ bit trách mình, vì quá vô dụng....
Trong lòng chỉ có tình thương thì không đủ....mà phải có tiền...thật nhiều tiền.
Tôi cứ nghĩ , tiền thi ko cần nhiều wa'...
...........................................................
Hay là vì xa tôi,...nên em nói chơi.....có lẽ lẽ thế...
Nhưng tôi vẫn buồn....nước mắc rơi wai....
Có lẽ...nó đã chạm đúng bản chất con người của tôi......
...................................................................
Nghĩ lại ông bà nói rất đúng: 'xa mặt cách lòng'

Nhưng mà Mon ơi, em ơi......nhưng lúc...được Mon hôn, dược vợ  ôm..chồng đây vui lắm, hạnh phúc lắm......

------------------------
Đừng lo, rối mai trời lại sáng.....thôi.....có lẽ hôm nay cô ấy không được zui.....^^
-----------------
Đã lâu lắm ...không nghe lời nói thật long từ vợ, vợ nói đúng lắm.....
-----------------
Sự tôn trọng của anh dành cho em là tuyệt đối.....vợ hãy làm những j vợ thích......chồng luôn ủng hộ.....chồng không ép vợ nữa đâu........
------------------
      Hôm này khá buồn....có thề suy nghĩ...theo chiều tiêu cực....
      




Chủ Nhật, 18 tháng 8, 2013

NỖI NIỀM

Ngày 18 tháng 08 năm 2013,
Sự chọn lưa nó mang lại cho tôi 2 điều: đạt được mục đích mong muốn,hậu quả mà nó mang lại. Đó là cái ngày tôi về làm việc ở Long An gần gia đình.

Hậu quả đem lại thật là khủng khiếp, thời gian làm fai mờ tình cảm của vợ chồng tôi. Không còn thắm thiết nữa. Quả thật là như vậy, nó không như tiêu thuyết, sự thật như thế. Vợ tôi thấy trống trãi, không còn nhớ nhung hay mong chờ tôi nữa.

Tôi không trách, có lẽ đó là cái giá phải trả chon sự chọn lưạ của mình...xa vợ, xa con, tình cảm fai mờ....cô đơn, lạnh lẽo.

Nhìn cặp vợ chồng bán vé số thế mà hay, khổ cùng khổ, sướng cùng sướng, ngày ngày được ăn cơm chung,...cái mà từ ngày lấy vợ đến nay..cảm giác đó rất ít.

Tui thương vợ, nào phải đi làm, lo cho pé mon.

Nếu tôi là người con chai lì, ít cảm xúc, như bao người khác...thì có lẽ tôi không có ray rứt...hay bị trách móc là vô tình......

Một ước muốn nho nhỏ, gia đình đoàn tụ, ở cùng vợ cùng con...cùng với pa má.....rất đơn giản như bao cặp vợ chồng khác....mà tôi lam khong được.

Tôi biết nỗi khổ của vợ tôi:

 - Không muốn về ở chung với gia đình tôi.
 - Không có việc làm,lương tôi khong du nuoi 2 mẹ con.
 - Sợ phải xa mẹ đẻ của mình.

Ai cụng có những nỗi niềm riêng, nhưng chưa bao giờ 2 vợ chồng tôi ngồi lại chia sẽ với nhau, được vài câu khẳng định ý của mình......không cần ý kiên người khác như thế nào.....là lại đi vào khoảng lặng.

Con tôi chào đời, tôi thương nó lắm, cái động lực thật lớn lao, tôi không muốn nó khổ, không muốn nếu thiếu tinh cam của cha mẹ.

Hãy nhìn anh chị làm gương: kinh tế a chị khá giả, vợ chồng bên nhau hạnh phúc, nhưng phải xa con cái....con cái thiếu tinh cảm cha mẹ thất tôi nghiệp.

Con tôi, vợ chồng xa nhau, tinh cảm vơ chong fai nhat dan, nhưng con tôi duoc sư chăm sóc của mẹ nó, ....


---------------------------------------------Môt ước muốn nho nhỏ...gia đình ta..sớm ngày sum hợp dưới 1 mái nhà......................